Trong cuốn “Huyễn tưởng về bình thường”, bác sĩ Maté – tác giả cuốn sách – đã dẫn lại một nghiên cứu năm 1982 tại Hội nghị Quốc tế về Ung thư ở London (Anh) cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa tính cách và khả năng mắc ung thư. Các nhà khoa học có thể dự đoán chính xác 94% ca ung thư vú và 70% ca lành tính chỉ dựa vào đặc điểm tâm lý của người bệnh.
Ở họ có đặc điểm tâm lý như: Hay kìm nén cảm xúc; quá vị tha; luôn né tránh xung đột; sống độc lập quá mức, duy lý, bỏ qua cảm xúc cá nhân.
Theo bác sĩ Gabor Mate (Canada) – tác giả cuốn When the body say no (Khi cơ thể nói “không”), không phải sự tử tế khiến con người mắc bệnh, mà là việc luôn hy sinh bản thân, kìm nén cảm xúc và không dám từ chối mới chính là những yếu tố làm tăng nguy cơ mắc bệnh mạn tính, bao gồm cả ung thư.

Bác sĩ cho biết thêm: “Khi ta không biết nói “không”, thì cơ thể sẽ nói thay, bằng bệnh tật”.
Những người luôn cố gắng làm vừa lòng người khác, không nói “không”, dễ rơi vào trạng thái stress mạn tính âm thầm. Điều này khiến cơ thể phải tiết ra hormone cortisol trong thời gian dài, gây rối loạn hệ miễn dịch, làm tổn thương mô và tạo ra môi trường sinh học thuận lợi cho ung thư phát triển
Ví dụ điển hình được bác sĩ Gabor Maté kể lại là Mary – một phụ nữ dịu dàng, luôn sống vì chồng con, chưa từng than phiền điều gì. Nhưng sau nhiều năm làm “người phụ nữ tốt”, bà mắc bệnh xơ cứng bì, một dạng bệnh tự miễn hiếm gặp, tấn công cả da và nội tạng. Cuối cùng, bác sĩ nhận ra: chính cơ thể Mary đã “nói không” thay cho bà – người đã quá lâu luôn sống trong im lặng, kìm nén cảm xúc.

Trao đổi với PV Dân Việt, chuyên gia tâm lý học Ánh Đặng cho hay, những kết luận trên có lý về mặt khoa học. Trong tâm lý học lâm sàng đã nói rất nhiều về nhóm nhân cách này – một dạng nhân cách không hiếm gặp.
Nguyên nhân một phần do di truyền, và do môi trường sống trong thời thơ ấu.
“Ví dụ khi một đứa trẻ không được yêu thương lành mạnh, mọi thứ đứa trẻ nhận được từ người nuôi dưỡng luôn có điều kiện, phải mang ơn, bị bỏ rơi cảm xúc, chưa từng được ghi nhận giá trị bản thân, phải mang trọng trách phụ huynh hóa… Đứa trẻ dần hình thành một niềm tin cốt lõi mình không có giá trị, xấu xa, không đáng yêu, chẳng có tài năng gì, không ai yêu thương mình, rồi mọi người sẽ rời xa mình, nếu mình không chứng minh giá trị bản thân, thông qua cách phục tùng, làm hài lòng người khác.
Điều này dần dẫn tới cá nhân giảm lòng tự trọng trầm trọng. Họ như một cái radar luôn theo dõi nhu cầu của người khác để làm hài lòng, mà bỏ qua tất thảy nhu cầu của bản thân, trong đó có cả nhu cầu về cảm xúc, đến mức vong thân. Thậm chí ngay cả một khoảng khắc nào đó họ dám từ chối, cãi lại – nói “không” với tha nhân, thì ngay lập tức họ lại nội hóa rằng: “Tôi không tốt, tôi ích kỷ, xấu xa”.
Nếu có đổ vỡ trong mối liên hệ tình cảm với người yêu, vợ chồng, bạn bè, con cái, họ cũng luôn lý giải tất cả là do mình chưa đủ tốt, chưa đủ tử tế, vì vậy mọi sự chưa thành đều do mình.
Tôi là ai, là người như thế nào, có giá trị, năng lực, đáng yêu hay không được hình thành hầu hết từ thời kỳ thơ ấu. Niềm tin cốt lõi này sẽ đi theo một người suốt cả cuộc đời của một người trưởng thành. Có nhiều người khi trưởng thành họ có rất nhiều giá trị, đã rất tốt rồi, nhưng sâu thẳm vẫn mang trong mình một niềm tin “tôi không tử tế” và họ đã vắt kiện sinh lực của mình chỉ để được công nhận, bằng cách tốt không giới hạn.
Khi bạn liên tục kìm nén cảm xúc, tránh xung đột, sống vì người khác mà quên mất bản thân, cơ thể bạn đang âm thầm “ghi nhớ” tất cả. Những căng thẳng, lo lắng chưa được giải tỏa sẽ tạo ra gánh nặng sinh lý, từ đó dẫn đến bệnh tật. Vì thế, hãy học cách cân bằng: Cho phép mình cảm nhận và bày tỏ cảm xúc một cách lành mạnh, đặt ranh giới rõ ràng trong các mối quan hệ, và đừng quên chăm sóc bản thân”, chuyên gia Ánh Đặng nói.
×
Đời sống | Tổng hợp tin tức đời sống mới nhất trong ngày


